Thơ hay về tháng 12

     

Tháng 12, người đến, kẻ đi! Tháng 12, người cười, kẻ khóc! Tháng 12 có những con phố không tên hóa thành hò hẹn, có những đôi tình nhân vui vẻ đi sát bên nhau mơ mộng điều gì xa lắm! Dòng người vội vã trở về tổ ấm, người ngược, người xuôi… Tháng 12, tháng có những kẻ cô đơn lang thang chuyện trò cùng khói, có gã đơn phương tập viết thư tình, có cô gái thấp thỏm đợi chờ người yêu với bộ đồ xinh, có chàng trai hối hả đón đưa người yêu với chiếc xe thật đẹp. Tháng 12 – Tháng có người cười, kẻ khóc; tháng có người nhớ, kẻ điên… (Tháng 12? Chào em! Nàng thơ khoác khăn choàng tuyết)

Và thế rồi tháng 12 cũng đến và đưa cái lạnh len sâu vào hồn người, tháng 12 về ru mọi thứ ngủ say để ngày mai khúc giêng non đến lại biết mừng vui uống từng giọt nắng. Tháng mười hai rồi, hôm nay, tôi xin được gửi đến các bạn chùm thơ tháng 12 với những cơn gió mùa đông lạnh lẽo, cô đơn buồn bã nhưng cũng không kém phần lãng mạn và tâm trạng. Hy vọng rằng với những bài thơ tình tháng 12 chọn lọc này sẽ giúp các bạn ấm lòng hơn đôi chút trong cái tiết trời rét giá. Chùm thơ tháng 12 này gồm vài bài tôi viết và còn lại là sưu tầm, mời các bạn cùng xem qua và thưởng thức những áng thơ tháng 12 rất hay sau đây:

1, Say Tháng Mười Hai

Có ai về ru lại tháng mười hai?Để nghe tiếng mùa gọi tình tháng cũĐông trắng xóa cơn mưa chiều phủ dụGió lạc đường trong những giấc mơ hoang


Bạn đang xem: Thơ hay về tháng 12

Có ai về níu lại bước thời gian?Giữa luyến tiếc với vô ngần nức nởTháng mười hai chông chênh buồn dễ sợNhớ bâng khuâng, khói thuốc hóa thơ tình

Ta ưu sầu nhưng chỉ biết làm thinhCố níu lấy một tình yêu vị kỷĐừng nói nhiều, hãy lặng nghe, ừ nhỉ?Nước mắt rơi có lẽ quá ồn ào…

Men say khướt cho mùa thêm huyền hãoĐêm dâng đầy tâm tư lạnh héo honDẫu vẫn biết hồn yêu đương rực rạoXin đợi mùa rải nắng khúc giêng non…(Huỳnh Minh Nhật)


2, Gió Tháng Chạp

Bỗng một sớm sương giăng đầy trước ngõGió rung rinh thoáng gợn những u hoàiNghe tháng chạp lạnh lùng đi qua phốTa giật mình thầm nhủ: “tháng mười hai!”


Đông nở khẽ như một loài hoa dạiTiễn thu đi trắng xóa những con đườngVạt nắng cũ hanh hao màu cỏ úaChợt tắt dần như một tiếng yêu thương

Tháng chạp ư? Chính em là tháng chạpBởi nàng xuân chưa biết khóc bao giờVà đông hỡi thôi đừng yêu chi nữaMặc ai buồn lần lữa áng thơ rơi…

Chiều thoai thoải nắng vàng phai vời vợiKéo tim côi hoang hoải buổi sơ đầuTa chợt thấy một mùa đông xa lắm!Thuở em cười những phút nhớ về nhau

Đông rét giá và mai đây sẽ lạnhGió hôn đêm thao thức suốt canh dàiAi có nhớ những chiều nao mê mải?Có bồi hồi lọn gió tháng mười hai!?(Huỳnh Minh Nhật)


3, Xa Nhau

Chiều anh về tìm lại những ngày xưaTiếng thời gian chỉ nghiêng về một phíaPhố chông chênh những điều em chưa biếtChiều muộn màng viết tiếp thuở vào mơBốn mùa thu anh đơn độc bơ vơVà bốn mùa xuân em ngóng chờ vạt nắngNhững khoảng cách cứ đầy lên lằng lặngNhưng lạ lùng nỗi nhớ vẫn nhân đôi…


Phố độ này ngày vội lắm em ơi!Đường xưa cũ đêm dâng ngàn vạn lốiAnh áo bạc phong rêu đời lặn lộiKhói xanh màu những kỷ niệm không tên

Người đợi hoài kẻ lại cố tìm quênYêu đương rớt góc phố nào không rõAnh uống cạn mối tình thâu trong gióUống cả em nên thơ hóa sắc màu

Có phải mình đã rất rất xa nhau?Nên chiều nay đại dương không còn hátMây bạc đầu những tháng năm trôi lạcTrả cho người đôi mắt của mùa xuân.

Chiều anh về, đơn lẻ những bàn chân…(Huỳnh Minh Nhật)


4, Trời Lập Đông

Lối quen nào bây giờ sao hun hútMắt em nhìn đâu thấy được mùa thươngTrời lập đông trên cỏ cây gầy guộcAnh xa em hoang vắng những con đường

Có lời buồn vọng theo hồi chuông đổTháng mười hai, ai còn có chờ ai?Tình yêu buộc giữa hai đầu nỗi nhớGiọt mưa rơi hay những giọt lệ dài…

Chốn bình yên, em tìm về ru ngủChuyện đôi mình thành chuyện cổ tích xưaChôn dưới gốc cây già nhành hoa cũĐể nghe thương kỷ niệm suốt bốn mùa

Trời lập đông nên bàn tay em lạnhAnh bây giờ trao hơi ấm cho ai?Có khi nào anh nghe lòng cô quạnhNhư lòng em đang giữa tiết đông này?

Thôi chẳng trách vì… còn thương nhiều lắmThêm đau lòng kể từ những chia xaÂm ba cũ xin đừng gieo tiếng độngĐể em ru giấc ngủ lại hiền hoà(Trần Tường Vi)

5, Thư Tình Tháng Mười Hai

Anh àTháng mười hai về trước ngõ rồi anhGió bấc thổi trời hanh hao se sắtSương đầm vai, bàn tay gầy lạnh ngắtAnh có về sưởi ấm hộ em không ?

Tháng mười hai chẳng đủ nắng để hongNhớ ướt mèm chông chênh buồn dễ sợBàn chân nhỏ bước trượt nhầm vào nhớEm gồng mình đếm nhớ lọt qua tay

Thu theo anh quấn vội cả heo mayCây đàn nhỏ gảy sầu lên câu hátTrời tí tách trêu ngươi buông từng hạtEm cuống cuồng gói ghém trả hư không

Cõi hư không anh bảo có diêu bôngEm vội tìm nhặt được tình nông nổiNhững xác lá nằm bơ vơ bên cộiEm gom về ủ mộng giấc mơ đông…

Anh ơiTháng mười hai má em bớt ửng hồngĐông ỡm ờ xoa màu lên mắt tímChiều nghiêng đổ hoàng hôn mau tắt lịmAnh hãy về cho em bớt chênh chao.(Trần Thanh Xuân)

6, Khung Trời Miền Hạ

Tôi kết mây trời một ngày đông yên ảVàm Cỏ êm trôi lơ đễnh cánh lục bìnhLất phất mưa rơi ướt vai cầu Mỹ LợiDáng em dịu dàng nghiêng nón lá xinh xinh

Tháng mười hai vẫn còn mưa muộnGió chướng se se không thổi mạnh tựa bao ngàyTôi căng mắt nơi một vùng Miền HạDệt khung trời theo áo lụa em bay

Bụi mưa nhạt nhòa… đâu hơi ấm bàn tay?Chỉ nỗi đơn côi đành giấu vào ngực áo!Tôi kết mây trời ngày đông gợn bãoVàm Cỏ ơ hờ… ru những lục bình trôi(Phạm Hoàng Tuyên)

*

7, Tháng Mười Hai

Tháng mười hai em về qua góc phốCây tương tư rụng chiếc lá sau cùngChẳng còn ai nhắc lời thề hoa cỏChiều gối đầu trên những cánh nhớ nhung

Hồn đọng lại chút niềm xưa hò hẹnNgước nhìn mây, mây miên viễn đa tìnhTrôi, trôi mãi biết nơi đâu là bếnCúi xuống đời, đời đã lắm điêu linh

Gió cũng biết sang Đông là từ tạNgười xa người, chiều vội vã biệt lyRồi về đâu những ngày sau hối hảHành trang xa còn giữ lại được gì?

Tình mãi mãi là cuộc tình không trọnNơi anh về mùa chờ đón đưa ai?Chiếc lá rụng nhành tương tư rũ xuốngLá lìa cành cây hụt hẫng vòng tay


Xem thêm: Vì Sao 4 Năm Nào Tháng 2 Có 29 Ngày, Một Năm Có Bao Nhiêu Ngày Nhuận

Tháng mười hai có hồi chuông tịnh độBến mê nào em còn giữ riêng emKhi hạnh phúc dường mong manh như cỏGiữa Đông sang là cỏ chết im lìm

Thôi anh nhé, tháng mười hai em viếtBài chia xa, bài tiễn biệt cho nhauQuà Giáng Sinh anh làm sao hay biếtTrái tim hiền, em nhận một nỗi đau…(Trần Tường Vi)

8, Viết Cho Cô Gái Tháng 12!

Ta chẳng còn là cô gái tháng mười haiSao vẫn nôn nao khi đông về gõ cửaLòng chẳng bình yên trước buổi chiều buốt gióNghe lạnh đầu mùa trong cái lạ rất quen

Có chi mà tâm trạng cứ đan xenCũng chỉ là thu qua rồi đông tớiTa lắng nghe mùa đi qua rất vộiNghe lòng mình bối rối phút đông sang

Ta chẳng còn là cô gái tháng mười haiSao chiều nay chợt xao lòng đến thếGóc phố mùa đông, lời hẹn nào đến trễĐể ta giờ xao xác với heo may?

Ôi cuộc đời, dẫu con tạo vần xoayTa vẫn thế dẫu lối xưa đã cũVẫn đông về nghe tim mình ấp ủCó ai cùng nhắc lại chuyện chưa xa…(Nguyễn Thị Thanh Yến)

9, Tình Khúc Tháng Mười Hai

Nghe bên đời bao nhịp khúc Giáng SinhTháng mười hai đến bên mình bất chợtÁnh bình minh xuyên tàn cây yếu ớtGió Bấc về rớt những giọt sương mai

Anh tặng em Tình Khúc Tháng Mười HaiCó mùa Đông đang cài ngang bậc cửaVà tình yêu nồng nàn ta thắp lửaLạnh chẳng còn ấm áp một vòng tay

Tháng mười hai phố còn lá me bay !?Khúc giao mùa đã thay màu áo mớiTháng mười hai mùa Giáng Sinh đang tớiBên giáo đường mình đợi Chúa ban duyên

Tháng mười hai con phố nhỏ bình yênGiờ tan lễ mình kề bên đếm bướcNắm tay nhau ta trao lời hẹn ướcThấy đất trời đã đếm ngược thời gian(Toàn Tâm Hòa)

10, Tháng Mười Hai

Tháng mười hai quanh mình là tuyếtTrắng một trời xanh biếc mắt buồn emTình ngày nao sao người nỡ đành xemNhư bọt biển tan bay chiều gió bấc

Tháng mười hai những nỗi buồn không mấtMà lại còn thêm cung bậc đớn đauNhìn tất cả chìm trong màu tang tócNhững lạnh lùng khô khốc của con tim

Tháng mười hai nỗi nhớ cứ đêm đêmKhông hò hẹn vẫn êm đềm tìm đếnEm bây giờ như con thuyền lạc bếnBiết nơi nào để lại đến cùng nhau

Tháng mười hai ôi một tháng khát khaoBên ai đó tình trao không nuối tiếcTháng mười hai của khoảng trời ly biệtTiễn đông hàn xuân mới đến tìm thôi!(Băng Nguyệt)

*

11, Chào Tháng 12

Tháng mười hai đông lạnh vẫn xôn xaoMãi cồn cào áng mây xanh diệu vợiGió mong manh ngẩn ngơ màu hờn dỗiSe sắt lòng, bối rối phút chia ly!

Anh điện thoại hỏi em đang nghĩ gìCó nhớ anh, mỗi khi mùa thay láHương tình yêu gửi trao nhau tất cảTrái tim hồng nghiêng ngả, khát khao em!

Tháng mười hai, anh bóc lịch ra xemNgày hẹn em sao mà lâu đến thếVẫn nồng nàn tình anh nhiều dâu bểĐợi anh về, sưởi ấm phía bình yên!(Chiều Tím)

12, Tình Khúc Tháng Mười Hai

Tháng mười hai trao nhau tình nồng ấmDưới mưa chiều ướt đẫm những lời thươngHạt mưa bay gợi thêm nỗi vấn vươngVà chúng mình yêu thương từ khi đó

Tháng mười hai hơi lạnh về theo gióThời gian trôi bỏ lại một niềm đauMưa bụi bay trời trải khắp một màuMưa hiu hắt nghe nỗi đau nhân thế

Tháng mười hai mà lòng ta như thểNhững ngày dài ta sống để sầu biTrái tim ơi còn đọng lại chút gìHồn lạnh lẽo trong lòng thì băng giá.

Tháng mười hai vừa sang sao vội vãMang mưa buồn u ám cả trời ĐôngĐể trời cao không còn áng mây hồngTa ngước mắt nhìn trông hoài đây đó

Tháng mười hai gửi tình yêu theo gióĐể nhớ ngày ta đây đó bên nhauĐông sang rồi mong rằng sớm tàn mauĐể xuân đến mang sắc màu đổi mới(Nguyễn Quang Long)

*

13, Tháng Mười Hai Em Bỗng Dưng Xa Lạ

Tháng mười hai em bỗng dưng xa lạBầy sẻ nâu không về lại hiên nhàTa lạnh lùng đi dưới vùng hoa tuyếtCon tim sầu với nhịp đập thiết tha…

Tháng mười hai cơn mưa tình về muộnSáng buồn tênh thức giấc với nỗi buồnQua khung cửa cơn gió nào buốt lạnhGiáng Sinh về khu phố những hồi chuông

Tháng mười hai cúi đầu quỳ sám hốiNhững tháng năm khờ dại giữa cuộc đờiTrốn tình em… ta bỏ đi rất vộiĐể bây giờ nỗi nhớ rất chơi vơi

Tháng mười hai nóc giáo đường rực rỡKhông gian vang tiếng hát những thiên thầnNgười nguyện cầu trong niềm vui mừng chúaRiêng mình ta hồn đầy những bâng khuâng(Khiếu Long)

14, Chút Nắng Chiều Đông

Chiều ngả nắng, vài sợi dư hương nhạtMà ấm lòng băng giá kẻ tha phươngNắng thênh thang trải rộng cả con đườngXô lạnh lẽo nghiêng đầu bên góc phốTa vẫn chờ một hoàng hôn nắng đổTháng mười hai trôi dạt bến bờ yêuĐể dập dìu quên lãng nỗi quạnh hiuRồi lịm tím chút hương tình xưa cũ

Phố hỡi phố! Yêu bao nhiêu là đủ?Tình hỡi tình! Hỡi giấc ngủ tình say!Đông ghé rồi ai vẫn đợi ai đây?Nắng chiều nay một lần hay mãi mãi?

Ta đã biết rằng người không trở lại,Vậy cuối đường hư ảo dáng hình ai?Bởi ta điên hay ấy tiếng thở dài…Có phải em giữa chiều thơ lạnh buốt?(Huỳnh Minh Nhật)

15, Tháng Mười Hai

Tháng mười haiChim trên cành thức muộnGiọt mưa rơi vỡ hạt cuối mùa

Tháng mười haiNghe thèm chút nắngTrong mắt em ấm áp lạ thường

Tháng mười haiHoa bưởi nở trắng vườnTa trở về nhặt chút hương xưaMột chiếc lá rơiXuống chiều sâu lắngNgỡ tiếng chân emNhẹ bước bên thềm

Tháng mười haiĐông về se lạnhNhư lòng ta rét buốtThuở em xa

Tháng mười haiGọi mùa hôn lễChỉ mình taĐưa những chuyến xe hoa!(Huỳnh Duy Lộc)







Vừa rồi là những bài thơ hay và tâm trạng, lãng mạn viết cho tháng 12 mùa đông lạnh lẽo mà tôi muốn gửi đến các bạn, hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích nó và gửi gắm đến bạn bè của bạn. Đây chỉ là một trong rất nhiều những áng thơ tình tháng 12 có trong kho thơ của Minh Nhật, hãy tự mình khám phá thêm nhiều hơn những áng thơ tháng 12 hay khác các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog letspro.edu.vn. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!