Bài viết về việt nam quê hương tôi

     
*

Bạn đang xem: Bài viết về việt nam quê hương tôi

*
*

Thời sự kiều bào Đất nước con người bạn dạng sắc văn hoá Văn học nghệ thuật học tiếng Việt Hỏi-đáp nhà đất Xuất nhập vào Mua, đăng kí, đổi bằng lái xe Thuế thu nhập và Bảo hiểm XH Kết hôn, li hôn sức mạnh Góc em nhỏ

Xem thêm: Hướng Dẫn Sử Dụng Outlook 2016, Hướng Dẫn Sử Dụng Outlook Từ A

*

Với việt nam quê mùi hương tôi, nhạc sỹ Đỗ Nhuận như “một fan được chọn” trong lúc đó để gửi đi thông điệp về dân tộc bản địa mình tới phần nhiều con fan trên chũm gian. Đấy là tổ quốc tôi, một xứ sở của rất nhiều vẻ đẹp vạn vật thiên nhiên ban khuyến mãi và luôn luôn mơ ước về việc thanh bình.


Bạn ơi hãy mang lại quê hương shop chúng tôi Ngắm mặt hải dương xanh xa tít chân trời Nghe sóng vỗ dạt dào biển cả Vút phi lao gió thổi bên bờ Buồm vươn cánh thừa sóng ra xa khơi Trong nắng hồng bừng lên sáng sủa ngời ...

Đó là đoạn mở đầu trong ca khúc việt nam quê hương tôi của nhạc sỹ Đỗ Nhuận. Ông viết bài bác hát này từ thời điểm cách đây hơn tứ mươi năm – với phần đông hình ảnh, phần lớn giai điệu nhưng mà trước kia rất nhiều người, trong các số ấy có tôi đã có lúc hoài nghi: đầy đủ sáng tác văn học nghệ thuật nói chung giữa những năm tháng non sông phải đối mặt với dòng chết sẽ không thể thanh thản và thơ mộng đến nhường ấy.

Thế nhưng, khi bài xích hát vang lên, Tổ quốc đột trải ra giản dị, chân thực và thanh bình đến có tác dụng ta mong khóc. Có lẽ dân tộc Việt Nam, một dân tộc đã bắt buộc triền miên trải qua những cuộc chiến tranh với bao nhiêu nước mắt, từng nào máu tan và từng nào ly biệt mới hoàn toàn có thể mơ về một điều giản dị và đơn giản đến cháy lòng: Sự thanh bình.

*

*

*
phần đa núi, đông đảo sông, nhữngđồng, những biển khơi này... Tổ quốc nước ta tôiđấy...

Nơi đó vẫn là hầu hết cánh đồng ngũ cốc ấy, những cái cây ấy, phần đa dòng sông ấy, đa số mái bên ấy, phần đa ngọn lửa ấy và gần như con tín đồ ấy dẫu vậy được hòa đồng trong một cuộc sống không dịch tật, không đói rét, ko thù hận, ko áp bức, không giam giữ và không chiến tranh. Chính vì vậy mà nước non trong giai điệu và một trong những hình ảnh của Đỗ Nhuận hiển thị đẹp và thanh bình tựa một Thiên đường tất cả thật.

Nhạc sỹ Đỗ Nhuận như “một tín đồ được chọn” trong khi đó nhằm gửi đi thông điệp về dân tộc mình tới hầu hết con người trên cố gắng gian. Đấy là quốc gia tôi, một xứ sở của những vẻ đẹp thiên nhiên ban bộ quà tặng kèm theo và luôn mơ ước về việc thanh bình.

Tôi thiếu hiểu biết nhiều biết nhiều về âm nhạc. Nhưng trung ương hồn tôi truyền tai bảo về những gì đã vang lên vào nó. Mỗi một khi những giai điệu nước ta quê hương tôi cất lên, tôi lại thấy bản thân như một cậu nhỏ nhắn đang điều khiển xe trên đất đai xứ sở bản thân với nắng, gió, với đa số mùa màng, với phần đông ngọn đồi, phần lớn dòng sông, hải dương cả.

Có thể mọi cảm hứng ấy do bài xích hát có lại. Hoàn toàn có thể giai điệu với hình hình ảnh của bài xích hát đã chạm vào tôi chỉ một lần, thức tỉnh tâm hồn tôi, nhằm rồi vai trung phong hồn tôi cứ thay được mở ra. Do đó cũng chính là khát vọng của tôi, là giấc mơ của mình về xứ sở mình. Mơ ước ấy, giấc mơ ấy cũng đó là của mỗi cá nhân về trần thế này.

Đấy là quốc gia tôi: Việt Nam yêu dấu thanh thanh lũy tre, suối đổ về sông qua rất nhiều nương chè, tất cả rừng dừa xanh xa xăm chân trời, mía ngọt chè xanh bông trắng sống lưng đồi, đồng xanh lúa rập rờn hải dương cả, giờ ai ru con ngủ ru hời…

*

*

*
phần đa bận rộn, vất vả nhưng an ninh này. Bé người vn tôiđấy...

Tất cả hồ hết hình ảnh thân thuộc, giản dị và đơn giản tới nấc tưởng như là “tự nhiên vốn có”, mặc dù vậy lại là mong mơ cháy phỏng mà mọi dân tộc bản địa muốn đi tới. Cùng biết bao dân tộc bản địa đã đề xuất đi trên những con đường máu để đến với miền đất của những điều thân thuộc, giản dị và đơn giản nhưng khôn cùng thiêng liêng ấy. Dân tộc việt nam là một ví dụ như thế.

Một xứ sở thanh thản là khát vọng lớn hơn tất thảy mà lại cũng thật giản dị, bé dại bé vĩnh cửu sâu thẳm trong con bạn nhạc sỹ, trong những con người việt Nam, trong mỗi dân tộc trên cố gắng giới. Dân tộc nước ta hiểu được điều này và đã hành động cho điều đó.

Cho mang lại bây giờ, mỗi cá nhân Việt nam vẫn tiếp tục chiến đấu mang lại sự thanh bình của xứ sở mình. Trận chiến đấu thứ nhất cho sự thanh thản là trận chiến đấu kháng ngoại xâm. Cuộc chiến đấu lắp thêm hai đến sự thanh bình là cuộc chiến đấu hạn chế lại đói nghèo, lạc hậu, chống lại những bốn tưởng độc tài, cản lại sự bất công…

Cuộc võ thuật của loài người chống lại đói nghèo, lạc hậu, hạn chế lại độc tài cùng bất công… là trận đánh đấu dài lâu, bền bỉ. Rất có thể những người việt Nam bây giờ như bạn, như tôi - đang pk cho một trái đất như thế, nhưng sẽ không được tận mắt chứng kiến tận mắt. Nhưng bé người đã nhìn thấy ở đâu nhé và sẽ quan sát thấy cuộc sống mơ ước. Lúc một người nghĩ mang đến sự thanh bình và tranh đấu cho nó thì sự thanh thản đã tất cả ở vào con fan đó.